PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn: Một đời trọn vẹn chữ “tâm”

LTS: PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn hiện là Chủ tịch Hội Tai Mũi Họng Hà Nội và các tỉnh phía Bắc, đồng thời là cố vấn chuyên môn đặc biệt của Bệnh viện đa khoa An Việt. PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn đã dành trọn cuộc đời cống hiến cho ngành tai mũi họng, thầy là giảng viên cao cấp đại học Y Hà Nội, đào tạo nhiều thế hệ bác sĩ tai mũi họng cho cả nước. Trong cuộc đời của mình, người thầy, người bác sĩ từng là Nguyên trưởng khoa Tai Mũi Họng Nhi Bệnh viện tai mũi họng TW ấy đã cứu sống hàng nghìn bệnh nhân qua cơn nguy kịch.

Hiện thầy Nguyễn Hoàng Sơn đã nghỉ hưu, nhưng vẫn tha thiết với nghề, vẫn muốn sống trọn vẹn với niềm đam mê, vì thế thầy đã làm cố vấn chuyên môn đặc biệt của Bệnh viện đa khoa An Việt. Để bạn đọc gần xa biết rõ hơn về cuộc đời và sự nghiệp của thầy, chúng tôi xin chia sẻ bài viết: PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn: Một đời trọn vẹn chữ “tâm”. Phần 1: Bom đạn rèn ý chí đã được đăng trong sách Tinh hoa trí thức Việt.

PGS TS Nguyễn Hoàng Sơn – Bom đạn rèn ý chí

Lời thề thầy thuốc giữ nguyên khôi

“Từ mẫu” danh thơm mãi mãi rồi

Y đức đề cao vì cuộc sống

Chuyên môn chú trọng bởi con người

Hết lòng chữa trị khi mờ đất

Tận tụy dõi theo lúc tối trời

Đẹp đẽ biết bao màu áo trắng

Sáng trong cao quý nhất trên đời

(Văn Phương)

“Lương y như từ mẫu”, thầy thuốc giống như mẹ hiền, đêm ngày miệt mài thắp sáng ngọn nến của niềm tin nơi người bệnh. Màu áo blouse trắng trong như chính tâm hồn của những con người vẫn cần mẫn vun đắp sự sống, màu của hy vọng, màu của tương lai. Khoảnh khắc khoác lên mình tấm áo ấy, người thầy thuốc đã tự nguyện nhận lấy sứ mệnh cao cả mà vinh quang.

Tiếng “thầy” thiêng liêng là tất cả lòng thành kính người ta trân trọng gọi những người làm nghề chữa bệnh cứu người. Một tiếng “thầy” nhưng là trách nhiệm, là lương tâm, là một đời vun đắp. Có một người bằng tất cả nhiệt huyết và tấm lòng đã lặng lẽ hoàn thành sứ mệnh cao quý của người thầy thuốc.

Ông là PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn, người thầy thuốc, thầy giáo đáng kính; nguyên giảng viên cao cấp trường Đại học Y Hà Nội, nguyên Trưởng khoa Tai Mũi Họng Nhi, Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung ương, Chuyên gia cao cấp về chuyên ngành Tai Mũi Họng, Chủ tịch Hội Tai Mũi Họng Hà Nội và các tỉnh phía Bắc.

PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn sinh ngày 1/2/1941 tại Sơn Tây trong một gia đình Nho học. Cha ông khi đó là thanh tra huấn đạo, sống nền nếp và nghiêm khắc trong dạy dỗ con cái. Chính vì thế, ngay từ nhỏ ông đã được uốn nắn để trở thành người có ích. Gia đình ảnh hưởng rất lớn tới nhân cách của ông sau này. Lớn lên giữa truyền thống và sự chỉ bảo ân cần của cha mẹ, sớm hình thành trong ông cái tâm và lý tưởng cứu người, giúp đời.

Khi kháng chiến chống Pháp nổ ra, ông theo gia đình tản cưu lên vùng tự do tham gia kháng chiến ở Việt Bắc (Thái Nguyên, Tuyên Quang, Phú Thọ). Đó cũng là quê hương của an toàn khu cách mạng. Những năm tháng tuổi thơ sống tại đây, ông được vùi mình trong khí thế sôi sục kháng chiến. Niềm hân hoan của đứa trẻ lần đầu tiên được kết nạp vào đội Thiếu nhi tháng Tám, những ngày ngược xuôi lao động ướt đẫm mồ hôi, tất cả trở thành kỷ niệm không thể nào quyên trong tâm trí ông.

Hòa bình lập lại, ông được trở về Hà Nội thân thương. Những năm 1955-1960, ông là học sinh trung học phổ thông tại trường cấp III Việt Đức, ngôi trường quy tụ các học sinh từ vùng kháng chiến trở về. Miệt mài học tập và phấn đấu, ông đã vinh dự được chọn là thiếu nhi xuất sắc và được cử đi tặng hoa Bác Hồ nhân dịp Bác và Chính phủ về thủ đô. Năm 1959, ông được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam (nay là Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh).

Tốt nghiệp trung học phổ thông, ông đăng ký thi vào trường Đại học Y Hà Nội. Suốt những năm đại học, ông luôn nỗ lực hết mình. Bởi ông hiểu, là một thầy thuốc trách nhiệm rất nặng nề, ấy là phải cứu chữa cho người bệnh. Nếu người thầy thuốc chỉ biết đến lý thuyết trong sách vở mà không áp dụng được vào thực tế thì cũng không thể cứu được ai, mà nếu không có lý thuyết thì không có kiến thức để chữa bệnh.

Vì thế, ông cố gắng để không chỉ giỏi về lý thuyết mà còn thông thạo khi thực hành. Ông tâm niệm, người thầy thuốc phải luôn luôn ý thức hành động theo ba nguyên tắc: Phải làm gì? Cần làm gì? Nên làm gì? Khi gặp người bệnh, trước hết phải biết bệnh nhân mắc bệnh gì, phải cứu sống được họ. Nhưng không chỉ sống mà cần làm cho các chức năng phải hoạt động được. Nhưng không chỉ sống mà cần làm cho chức năng phải hoạt động được. Cuối cùng nên cố gắng giữ về mặt thẩm mỹ cho bệnh nhân đảm bảo tinh thần cho họ. Mỗi vết mổ, mỗi đường khâu phải tỉ mỉ, cẩn thận suy tính làm sao hạn chế tối đa sẹo trên cơ thể. Suy nghĩ chu toàn, tất cả vì bệnh nhân là tôn chỉ mà ông gìn giữ suốt những năm tháng hành nghề chữa bệnh cứu người.

Ngày ấy, kháng chiến chống Mỹ, cả dân tộc gồng mình chiến đấu. Những người thanh niên hừng hực quyết tâm ra chiến trường, không một chú đắn đo suy nghĩ. Ông cũng là một trong những người thanh niên tràn đấy khí thế ấy, sẵn sàng bước đi dù tới bất cứ đâu, miễn là được chiến đấu vì Tổ quốc. Khi đó, ông nhận được quyết định cử đi Nghĩa Lộ. Nhưng là một sinh viên giỏi toàn diện nên ông đã được trường giữ lại làm cán bộ giảng dạy bộ môn Tai Mũi Họng. Nhận trọng trách của một người thầy giáo, ông luôn nỗ lực hết mình để xứng đáng với sự tin tưởng của các thầy trong trường. Ngày ngày, ông mang hết tâm huyết giảng dạy cho những lứa sinh viên kế cận. Đối với ông, sứ mệnh của một người “thầy” đến như cái duyên và chẳng biết từ lúc nào ông đã yêu cái nghề gắn cùng bục giảng ấy. Mỗi lần đứng lớp ông đều cố gắng để bài giảng của mình thật gần gũi với sinh viên. Ông cho rằng, nếu người thầy chỉ mải miết giảng giải những thứ lý thuyết khô khan thì học trò khó mà tiếp thu được hết, bởi đầu ông luôn phải căng ra để nhét cho đầy kiến thức. Chính vì thế, trong các bài học ông thường lồng ghép thêm một vài phút thư giãn với những vần thơ ông tự sáng tác, hay có khi là đôi lời tâm sự chân thành với sinh viên. Chính sự nhiệt tình, giản dị và đầy hóm hỉnh đã giúp ông để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng bao thế hệ học trò. Để mỗi khi nhắc tới ông, họ đều thốt lên những lời đầy trân trọng. Miệt mài với công tác đào tạo, đến năm 1969 ông được Bộ y tế cử ra vùng mỏ Quảng Ninh để chăm sóc công nhân vùng mỏ.

Những năm 1971, 1972 kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, ông được cử vào chiến trường, dọc từ Nghệ An, Hà Tĩnh đến Quảng Bình, Quảng Trị xuôi theo đường mòn Hồ Chí Minh. Đó là những tháng ngày hào hùng, đau thương và vất vả, đau thương nhất trong cuộc đời ông. Được phân vào Ban 67, hằng ngày ông cùng đồng nghiệp căng sức cứu chữa cho những chiến sĩ bị thương. Có những ngày ông phải mổ tới 15,17 ca thương nặng. Hình ảnh đó không bao giờ có thể phai nhạt trong tâm trí ông. Những con người anh hùng ngã xuống, máu họ nhuốm đỏ cả dải Trường Sơn mà không một lời than thở. Họ chiến đấu và hy sinh, nguyện dâng hiến cả thân mình vì độc lập, tự do của dân tộc.

Có một kỷ niệm mà ông ghi nhớ đến tận bây giờ. Hôm ấy, sau một lần đánh bom, ông cùng các đồng nghiệp tới cấp cứu cho chiến sĩ bị thương. Hơn 50 cô gái thanh niên xung phong đã ngã xuống trong trận đánh ác liệt đó, người hy sinh, người bị thương nặng, thậm chí mất tay, mất chân. Họ là những cô gái chân yếu tay mềm, nhưng sức mạnh ý chí của họ thì quật cường không gì sánh nổi. Những đêm thức trắng chăm sóc bệnh nhân, ông thấy mình thật nhỏ bé giữa sự hy sinh của những người chiến sĩ. Trong làn bom đạn bắn phá ác liệt, người ta phải cất giấu đi những khoảng lặng yếu đuối sâu tận đáy tim.

Giữa chiến trường, chỉ có ý chí mạnh mẽ mới có thể tồn tại. Ở nơi mà sinh tử chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, tình người trỗi dậy nồng ấm mà thân thiết. Những con người xa lạ, khi tụ hợp về đây đều là một gia đình. Mỗi chiến sĩ như một người anh em thân thiết. Nơi chiến trường ác liệt, khó khăn không làm lùi bước quân ta. Có nhiều khi thiếu thuốc, thiếu máu dự trữ, rồi thiếu lương thực và trang thiết bị; nhưng ông cùng những cộng sự đã cố gắng vượt lên tất cả để thực hiện thành công nhiều ca phẫu thuật dưới ánh đèn leo lét và ánh trăng soi tỏ những túp lều.

Sau hai năm phục vụ tại chiến trường, ông đã được trở lại trường để tiếp tục công tác giảng dạy. Ngày trở về, các thầy bảo ông làm báo cáo thành tích để khen thưởng nhưng ông từ chối. Những tháng ngày ở chiến trường khói lửa, ông chợt nhận ra cái danh chỉ là hư vô. Giữa nơi sinh tử ấy, hàng nghìn con người vẫn đêm ngày ngã xuống mà chẳng cần một lời khen tặng. Họ hy sinh một cách tự nguyện vì dân tộc, vì Tổ quốc. Ông tự thấy những đóng góp của mình chẳng đáng gì so với sự hy sinh của họ. Hai năm nơi chiến trường không dài nhưng đủ để ông học được vô vàn bài học của cuộc sống. Sách vở không dạy cho ông những điều đó. Chỉ có ai thực sự trải qua chiến trận, tận mắt chứng kiến những mong manh sinh tử mới thấu hiểu được giá trị của cuộc sống của con người.

Hiện nay, Bệnh viện đa khoa An Việt đang thăm khám và điều trị cho nhiều bệnh nhân tai mũi họng. Tại đây, người bệnh được PGS.TS Nguyễn Hoàng Sơn – Chủ tịch Hội tai mũi họng Hà Nội và các tỉnh phía Bắc, Nguyên trưởng khoa Tai Mũi Họng Trẻ Em- Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung Ương thăm khám và điều trị.

Để không mất thời gian và giảm thiểu các thủ tục hành chính, bệnh nhân hãy gọi tới số điện thoại hỗ trợ bệnh nhân của bệnh viện An Việt: 0462628628 hoặc số SĐT Hotline: 0968085599 để được đặt lịch hẹn khám với PGS TS Nguyễn Hoàng Sơn và được đội ngũ Hỗ trợ bệnh nhân Bệnh viện An Việt tiếp đón và chăm sóc tận tình.
—————————————
Mọi thông tin chi tiết vui lòng liên hệ:

BỆNH VIỆN AN VIỆT
Địa chỉ: 1E, Trường Chinh, Thanh xuân, Hà Nội
Hỗ trợ online: 0462628628
Hotline: 0968085599
Website: benhvienanviet.com

 

Bài viết có sử dụng tư liệu từ sách TINH HOA TRI THỨC VIỆT _NXB Văn Học

Chuyên mục: Bệnh tai mũi họng, Giáo sư Thẻ: , , , , .